Review Điều Kỳ Diệu Của Tiệm Tạp Hóa Namiya- Higashino Keigo

Dieu ky dieu cua tiem tap hoa Namiya 2

Quyển tiểu thuyết Nhật Bản đầu tiên mà mình đọc, “Điều kỳ diệu của tiệm tạp hóa Namiya” có những đoạn rơi nước mắt luôn á trời, dưới đây là đôi dòng review, mời mọi người cùng xem 😀 😀

Review “Điều kỳ diệu của tiệm tạp hóa Namiya”

Tổng quan, tiểu thuyết nói về những sự kiện xung quanh tiệm tạp hóa Namiya tại một thị trấn nhỏ ở Nhật. Đây không phải là tiệm tạp hóa bình thường, không chỉ bán một vài đồ văn phòng phẩm mà còn là nơi tiếp nhận những lá thư nhờ tư vấn. Đủ thứ chuyện trên đời, chỉ cần bạn tin và gửi thư đến nhờ tiệm tạp hóa sẽ được trả lời vào ngày hôm sau. Dù là những lá thư trêu đùa hay những lá thư nghiêm túc, tất cả đều được ông Namiya đầu tư hết tâm huyết để trả lời. Ông mất vì bệnh tật và qua đời. Trước khi mất, ông dặn con trai ngày giỗ thứ 32 của ông hãy mở lại hòm thư và thông báo mọi người chia sẻ cảm xúc thật sau khi nhận được thư. Hàng loạt thư được gửi đến với lời cảm ơn thành kính nhất.

Review “Điều kỳ diệu của tiệm tạp hóa Namiya”
Review “Điều kỳ diệu của tiệm tạp hóa Namiya”

Toàn bộ tiểu thuyết nói về 3 nhân vật Atsuya, Shota và Kouhei đi ăn trộm, sau đó lẫn trốn và vô tình trốn vào tiệm tạp hóa Namiya. Tại đây, 3 người bắt đầu phát hiện ra những điều kỳ bí khi có một lá thư xuất hiện và dần dần những câu chuyện được mở ra… vào đúng ngày giỗ thứ 32 của ông Namiya.

Kết truyện khi 1 trong 3 nhân vật gửi tờ giấy trắng cho ông Namiya, nhận lại từ ông là lời khuyên nên thay đổi cách nhìn, tin vào bản thân, cháy hết mình với cuộc đời và sống tốt. Ba nhân vật đã quyết định quay lại ngôi nhà đã đột nhập, trả lại đồ và đầu thú với cảnh sát.

Cảm nhận của mình

Thật sự, mình đọc và bị cuốn, bất ngờ từ trang đầu đến trang cuối cùng. Ban đầu, lướt sơ qua 5 chương, mình nghĩ là 5 câu chuyện khác nhau. Nhưng với nghệ thuật kể chuyện tài tình của Higashino Keigo, tất cả được ghép nối và liên kết một cách chặt chẽ dù cho mỗi chương là một thời gian, không gian hoàn toàn khác nhau. Có những đoạn mình thấy hài hước, cũng có nhiều đoạn rất cảm động và làm mình rơi nước mắt.

Qua 5 chương, mình thấy được nhiệt huyết, đam mê của người Nhật và những ước mơ còn đang dang dở. Mình thấy được một cuộc sống đời thường, một xã hội Nhật buồn với những đứa trẻ mồ côi.

Đôi khi mình nghĩ, liệu ở mình, đất nước Việt Nam có một tiệm tạp hóa tương tự thì mình cũng sẽ viết những lá thư và gửi đến. Dẫu có bạn bè, gia đình nhưng đôi khi mình vẫn cảm thấy thật sự cô đơn và trống vắng…

Một tác phẩm của văn học Nhật Bản mà mình dự tính mua – đọc là “Rừng Na-uy” chắc ở đây đã có chị, em đã đọc rồi. Mình cũng hóng đến ngày mua được quyển đó và đọc.

Lời kết

Bài chia sẻ này là quan điểm cá nhân, thuộc bản quyền của Lê Sương. Mình rất vui khi các bạn cùng chia sẻ và đóng góp ý kiến tại đây. Bạn có thể sao chép nhưng hãy đảm bảo dẫn nguồn đầy đủ và đừng quên tên mình nhé. Cảm ơn các bạn rất nhiều, chúc mọi người luôn vui vẻ và hạnh phúc.

P.s: Hình chụp bởi mình, chỉnh sửa bằng Canva

Nếu bạn thấy nội dung sách phù hợp với mình, hãy mua sách ủng hộ tác giả tại đây:

Bạn thích bài viết này chứ?
Không

Bài liên quan

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *